 Chúa nói :
- Ấy là kế nghi binh, chớ ai rục rịch .
Bèn khiến Trương Bào và Quan Hưng đi tuần.

Qua canh một bỗng có tin báo có lửa cháy trong dinh phía Giang Bắc.
Tiên Chúa chưa kịp cho quân tiếp cứu thì lại có tin báo nơi ngự dinh phía tả có lửa dậy, hòa với tiếng quân sĩ la hét. Binh Thục ào ào kéo ra. Binh Ngô thừa thế rượt tới giết nhầu.
Tiên chúa vội chạy khỏi trại thì gặp Phùng Tập. Tập hối Tiên chúa chạy mau.
Bỗng đạo binh do Từ Thạnh chỉ huy ùa tới.
Tiên chúa cả sợ, quay ngựa về phía Tây, lại gặp Ðinh Phụng chặn lại.
Phụng và Thạnh " ép hai đầu, Tiên chúa không còn ngõ chạy.
May đâu có Trương Bào dẫn quân đến phá vòng vây.
Nhờ đó Tiên chúa thoát được đến giữa đường Tiên Chúa gặp Phó Ðổng dẫn một đạo binh chạy đến hiệp nhau phò Tiên Chúa chạy dài.
Ðàng sau binh Ngô rượt theo ào ào. Phó Ðổng dẫn Tiên Chúa chạy trốn lên Mã Yếu San . Vừa đến đỉnh núi binh Ngô lại kéo tới. Trương Bào và Phó Ðổng liều chết giữ chỗ hiểm yếu. Tiên Chúa thấy dinh bị cháy rụi, quân sĩ bị chết thui đen nghịt thì ngửa mặt lên trời than khóc thảm thiết.

Trong khi đó, Lục Tốn truyền quân đốt chân núi.
Ðang lúc tình thế lâm nguy, Quan Hưng dẫn một đạo binh kéo thẳng lên núi.
Vừa đến nơi. Hưng quì, tâu rằng :
- Lửa dậy bốn bề, xin bệ hạ hãy mau mau qua Bạch Ðế Thành, rồi sẽ thâu hồi binh mã sau .
Lúc ấy trời ngả hoàng hôn , Quan Hưng đi trước, Trương Bào đi giữa, Phó Ðổng đi sau, phò Tiên Chúa xuống núi mà chạy.
Binh Ngô rượt theo .
Tiêu Chúa bèn khiến quân đốt rừng chặn binh Ngô.
Ðang chạy bỗng một đạo binh từ mé rừng ào đến chặn đường.
Trương Bào ra sức tả xông hữu đột.
Ðàng sau Lục Tốn lại dẫn binh ào đến. Tình thế đang bối rối thì một đạo binh đánh nhầu tới cứu giá. Tiên Chúa cả mừng xem lại là Triệu Vân . Ðang lúc chém giết binh Ngô thì Triệu Vân gặp Châu Nhiên, bèn hươi thương đâm Châu
Nhiên một nhát té nhào. Sau đó cứu Tiên Chúa rước về Bạch Ðế Thành.
Thấy Tiên Chúa không ngớt lo ngại cho số phận các tướng sĩ còn trong khói lửa.
Triệu Vân tâu :
- Xin bệ bạ an tâm, tôi sẽ dẫn binh trở lại cứu ứng.
Còn Phó Ðổng bị Ðinh Phụng vây ngặt.
Phụng dụ Ðổng :
- Binh Thục đã tan rã. Tiên Chúa cũng bị bắt, sao ngươi không đầu còn đánh làm gì ?
Phó Ðổng cả giận hét lớn :
- Ta là tướng nhà Hớn, thà chết chứ không đầu giặc.
Nói rồi, hươi thương quyết mở vòng vây. Nhưng sức đã kiệt mà vẫn không thoát được , tức hộc máu mà chết.
Còn Trình Kỷ, kéo binh đến mé sông, binh Ngô chạy rần rần đến. Thấy quân hoảng sợ chạy tán loạn.
Trình Kỷ một mình một ngựa, đánh một hồi liệu thế không thoát, bèn rút gươm tự vận.

Lúc ấy, Ngô Bang và Trương Nam đang vây nơi Di Lăng quyết bắt Tôn Huờn, nhưng thấy Phùng Tập nói binh Thục đã đại bại, bèn quay lại tiếp ứng, nhưng không ngờ Tôn Huờn thừa thế đuổi theo, lại có binh Ngô đến chận lại.
Trương Nam và Phùng Tập chống không nổi phải chết trong đám loạn quân.
Còn Ngô Bang may gặp Triệu Vân đến cứu kịp, đẫn về Bạch Ðế Thành ; Manh Vương và Sa Ma Kha cũng bỏ hết binh mã mà chạy, bỗng gặp Châu Thới rượt theo . Hai người chống không nổi nên bị Châu Thới giết chết. Thế là binh lương và quân sĩ Tây Thục bị thiêu rụi.

Lúc ấy Tôn Phu Nhơn ở bên Ngô nghe tin binh Thục đại bại, Tiên Chúa bị bắt, bèn nhìn về phía Tây mà khóc, khóc chán nhào xuống sông tự vận.
Còn Lục Tốn thừa thắng rượt binh tới Qui Châu thấy trước mặt có đám sát khí xông cao thì quay lại nói với chư tướng
rằng :
- Nơi phía trước ắt có mai phục, chớ vội tới . Sau đó, sai quân đến thám thính.
Quân thám thính đi hồi lâu về báo không có quân mã gì cả .
Lục Tốn không tin, bèn lên chỗ cao xem thì sát khí càng xông cao. Tốn bực mình sai quân đi nữa.
Quân về báo không thấy gì hết.
Lúc ấy mặt trời đã lặn, sát khí càng lúc càng cao, Lục Tốn do dự không dám tiến.
Các tướng hỏi :
- Binh ta đã rượt gần binh Thục, sao Ðô đốc còn do dự ?
Lục Tốn đáp :
- Ta chắc nơi kia có phục binh. Nếu kéo quân tới ắt phải thật . Nói xong, sai kẻ tâm phúc đến đó xem xét kỹ lại.
Kẻ tâm phúc về tâu :
- Không thấy gì hết, chỉ có chín mươi đống đá sắp nơi mé sông thôi .
Lục Tốn chưa hết nghi ngờ, bèn kêu người bản xứ đến hỏi :
- Ai chất đá làm gì vậy ?
Người bản xứ thưa :
- Khổng Minh, trước khi vào Tây Xuyên, sai chất đá để lập thế trận.
Lục Tốn bèn dẫn quân tới xem thì thấy tứ phương đều có cửa, Tốn cười :
- Ðúng là kế gạt người, ích gì ? Nói rồi, dẫn quân đi thẳng tới đó.
Bỗng thay cuồng phong nổi dậy, cát bụi mịt mù, lại thấy quái thạch trùng trùng, san sát như đao kiếm rất đỗi hoảng sợ, Lục Tốn cả kinh :
- Ta lầm kế của Khổng Minh rồi ! Liền quay ngựa trở lại nhưng không biết đường nào mà ra. Ðang lo sợ, bỗng có một ông già đứng trước đầu ngựa nói :
- Tướng quân muốn ra khỏi không ?
Lục Tốn thưa :
- Muốn ! Chẳng hay ông là ai ? Hỏi rồi, theo ông già mà đi không gặp trở ngại gì.
Ði được một quãng ông già nói :
- Lão là Huỳnh Thừa Ngạn, cha vợ Khổng Minh. Lúc trước Khổng Minh bày trận này dặn lão, hễ tướng Ngô đến thì đừng dẫn lối. Nhưng ta tính thương người nên không nỡ.
Lục Tốn hết sức cám ơn đoạn hỏi thêm :
- Chẳng hay trận ấy là trận gì mà lại thần diệu như vậy ?
Thừa Ngạn nói :
- Nó tên 18 Bát Trận đồ, tráo trở 8 cửa án theo bát môn độn giáp, nó lợi hại bằng 10 vạn binh .
Lục Tốn cả kinh hỏi tiếp :
- Chẳng hay lão ông có học trận pháp ấy chăng ?
Thừa Ngạn nói :
- Nó biến hóa vô cùng học sao nổi !
Lục Tốn xuống ngựa, lạy tạ trở về.
Về đến trại, Lục Tốn nói với tướng sĩ :
- Khổng Minh thật là bậc thần thông, ta khó bì kịp . Nói rồi bèn truyền lệnh không rượt theo nữa.
Chư tướng thấy vậy thưa :
- Lưu Bị đang bại, thế trốn trong cái thành nhỏ ấy. Sao ta không thừa thế mà đánh ?
Lục Tốn cười :
- Không phải ta sợ mà lui binh. Nhưng ta sợ Ngụy Chúa nhơn cơ hội ta trưng binh Thục lén đến cướp Giang Ðông . Chư tướng lại hỏi :
- Lúc ta bận đánh binh Thục mà Tào Phi không đến đánh. Nay ta thắng Thục, lại sợ là ý gì ?
LụcTốn nói :
- Binh cơ hư hư thực thực, khó mà lường ; ta thua Ngụy không đánh ; ta thắng Ngụy lại đánh . Ðó mới là chuyện lạ.
Nếu không tin, vài hôm sẽ thấy lẽ nhiệm mầu ấy .
Các tướng nghi ngờ cho rằng Lục Tốn sợ cái thạch trận kia, nên trong lòng không phục.
Vừa được hai ngày thì có tin Tào Phi sai Tào Nhơn kéo binh đến ngã Nhu Tu, Tào Hưu ngã Ðông Khẩu, Tào Nhơn ngã Nam Quận, ba đạo kéo đến bờ cõi một lượt , chư tướng cả kinh hỏi :
- Tại sao Ðô đốc biết trước vậy ?
Lục Tốn nói :
- Có gì đâu ! Lúc ta bại thì Tào biết ta có đề phòng. Lúc ta thắng thì thừa kế rượt giặc, binh sĩ ra ngoài nước, ấy là lúc Ngụy thừa cơ hội chiếm đoạt .
Chư tướng thảy đều khen phục. 

Hồi 85

Tiên Chúa di chiếu gửi Cô nhi
Khổng Minh án binh cự Man Quốc
Tiên Chúa đại bại chạy về Bạch Ðế Thành, kiểm điểm lại binh mã thấy mất hơn bảy vạn.
Triệu Vân cứ cố thủ, ngày đêm sai giữ các cửa thành rất ngặt.
Lúc đó Mã Lương chạy về đem hết lời Khổng Minh tâu với Tiên chúa.
Tiên chúa than :
- Phải ta sớm nghe lời Thừa Tướng thì đâu đến nỗi này. Nay trẫm còn mặt mũi nào về Thành Ðô trông thấy quần thần nữa . Bèn xuống chỉ ở luôn Bạch Ðế Thành.
Lúc ấy lại có tin : Huỳnh Quyền đầu Ngụy rồi !
Chư tướng cả giận, tâu với Tiên chúa bắt hết gia quyến Huỳnh Quyền mà xử trảm.
Tiên chúa than :
- Huỳnh Quyền đầu Ngụy là tại trẫm. Ðạo binh Bắc Giang chặn nghẹt nơi ải khẩu thì có muốn về cũng hết đường. Ðó là điều bắt đắc dĩ chớ đâu phải Quyền phụ ta !
Nói rồi bèn truyền cấp bổng lộc như cũ cho vợ con Huỳnh Quyền.

Còn Huỳnh Quyền qua đầu Ngụy, ra mắt Tào Phi.
Tào Phi hỏi :
- Khanh đến đầu trẫm có gian ý gì chăng ?
Quyền tâu :
- Tôi vốn mang ơn Tiên chúa, nay bị Lục Tốn chận nghẹt, không đường trở về Thục, song chẳng lẽ tôi đầu Ngô, nên phải đầu Bệ hạ. Nếu Bệ hạ cho đầu thì sau này tôi còn thấy mặt Thục Chúa. Ðó là đại ân, đâu có dạ nào phản phúc. Tào Phi nghe nói khen là bậc trung liệt bèn phong làm Trấn Nam tướng quân. Huỳnh Quyền từ chối.
Tào Phi bèn lập kế phao tin :
- Thục Chúa đã chém hết vợ con gia quyến Huỳnh Quyền rồi .
Huỳnh Quyền nghe tin nói :
- Tôi với Thục chúa lấy lòng tin nhau. Chắc Thục chúa không nỡ làm thế !
Tào Phi càng khâm phục.
Tào Phi lại hỏi Giả Hủ :
- Nay Trẫm muốn gồm thâu thiên hạ. Vậy phải đánh Thục trước hay Ngô trước ?
Giả Hủ tâu :
- Lưu Bị là bậc anh hùng. Khỗng Minh đa mưu. Tây Thục hiểm trở, khó đánh được. Còn Tôn Quyền rõ nẻo hư thiệt, lại có Lục Tốn đồn binh nơi hiểm yếu, khó mà đánh được .
Tào Phi mỉm cười :
- Ta đã sai ba đạo quân. Nhân dịp Ngô thắng Thục, tướng sĩ ham rượt giặc, Ðông Ngô bỏ trống. Vậy không lợi dụng cơ hội đó sao ?
Lưu Hoa tâu :
- Lục Tốn giỏi binh cơ, ắt y đề phòng kỹ .
Tào Phi nói :
- Ý ta đã quyết. Chớ bàn ngược .

Về phía Ngô có tướng Châu Huờn, ngày kia được tin Tào Nhơn đem binh tới lấy Tiện Khê, Châu Huờn đi đẹp, chỉ để ít quân ở Nhu Tu.
Xảy nghe tin Tào Nhơn sai tướng Thường Ðiêu, Gia Cát Kiền, Vương Song qua đánh Nhu Tu.
Quân sĩ cả sợ. Duy Châu Huờn bình tĩnh nói :
- Việc thắng bại là do tướng điều khiển hay dở và binh gan dạ hay nhát đởm, chớ không phải tại đông quân . Nay Ngụy binh đi xa, người ngựa mệt mỏi, ta cùng chư tướng hãy cố thủ mà lo kế đánh bại, dù cho Tào Phi đến cũng chẳng sợ chứ Tào Nhơn thì có xá gì .
Nói đoạn, truyền dẹp hết cờ trống, làm như thành trì thiếu kiên thủ để đánh lừa địch.
Còn tướng Ngụy là Thường Ðiêu thấy thành trì không đề phòng, bèn kéo quân riết tới. Khi đến gần, bỗng nghe binh Ngô la ầm, rồi Châu Huờn xông ra đánh Thường Ðiêu.
Sau vài hiệp, Thường Ðiêu bị chém bay đầu. Binh Ngụy cả loạn, bị giết vô kể. Châu Huờn cả thắng.

Ngày kia có tin báo : Bên Ðông Ngô đã đề phòng, Lục Tốn sai Lữ Phạm dẫn binh cự Tào Hưu. Gia Cát Cẩn giữ Nam Quận cự Tào Chơn, Châu Huờn ra Nhu Tu cự Tào Nhơn. Ba đạo đều không tiến được .
Lưu Hoa tâu :
- Nếu họ đã đề phòng, chớ nên tấn binh, xin Bệ hạ chớ ngự giá .
Tào Phi không nghe, cử đốc binh tới. Ra chừng vài dặm thì có quân thua các nơi về phi báo :
- Thường Ðiêu bị Châu Huờn giết chết nên lui binh. Tào Nhơn, Hầu Uyên đánh Nam Quận cũng bị Lục Tốn dẹp tan tành. Tào Hưu cũng bị Lữ Phạm sát hại rồi .
Tào Phi nghe tin cả sợ, than :
- Chỉ vì trẫm không nghe lời các